GỬI VIỆT BẮC

Hỡi núi thắm, hỡi sông xanh

Sông bao nhiêu nghĩa, núi bao tình.

Bồn chồn chân bước, tim xao xuyến

Nhớ bóng cây đa, nhớ mái đình.

Đây Đại-từ, kia Sơn-dương

Bao dấu chân in những dặm đường.

Sông Cầu, sông Đáy, sông Lô đó

Nước vẫn xuôi dòng chở nhớ thương.

Việt Bắc ơi, ta lại về rồi,

Bảy mùa nước lũ đã trôi xuôi,

Bảy mùa cây đã ra hoa trái,

Biết mấy gian lao mấy ngọt bùi.

Ta lại về trên đỉnh non cao

Trong tiếng chim ca điệu ngọt ngào.

Lại nghe tiếng mõ trâu quen thuộc

Lại thấy người đi lưng giết dao.

Ta lại về dưới bóng rừng cây

Bên bếp nhà sàn thơm khói bay

Cô em giã gạo cười e lệ

Lòng bỗng rung theo nhịp tiếng chày.

Nhớ ơn đồi sắn tiếp rừng giang

Vườn cải tăng gia hoa nở vàng

Nhớ núi giăng thành rừng chiến lũy

Bản làng ôm ấp lấy cơ quan.

Nhớ ơi cơm hẩm với canh măng

Gió núi đêm lùa lạnh ánh trăng

Nhớ hôm mưa lũ đường trơn bước

Ghé lửa nhà sàn hơ tấm chăn.

Nhớ ơi bà mế leo sườn núi

Con địu trên người cúi gập lưng

Nhớ anh du kích canh đầu suối

Chiếc áo chàm phai lẫn lá rừng.

Tám năm đó gian lao kháng chiền.

Tình nhân dân cá nước dạt dào

Tám năm đó núi rừng nuôi nấng

Việt Bắc ơi! Nhớ sao nhớ sao!

Chân đã đi khắp biển cùng trời

Ta xấu hổ chưa về thăm Việt Bắc

Rừng cây hỡi! Nhìn ta trong ánh mắt

Thực lòng ta nhớ lắm nhớ không nguôi.

Ta lại về, ta lại về đây

Một thoáng hương rừng say ngất ngây

Ôi bơi mãi giữa màu xanh vô tận

Ta nằm dài nhìn một áng mây bay.

Ta lại về theo đồng bậc thang

Lúa gặt còn trơ gốc rạ vàng,

Chao sung sướng nghe các em ca hát

"Trường của em đứng giữa đồi quang".

Ta lại về qua rừng lau mới phát

Nghe xa reo máy kéo nông trường.

Phải không em, đó đàn trâu hợp tác?

Một mình em chăn giữa đồi nương.3

Ta muốn đến với mỗi người mỗi bản

Ta muốn thăm nơi Bác đứng Bác ngồi.

Sao có được đôi hài bảy dặm

Để ta đi khấp núi khắp đồi.

Ta lại về những nẻo đường quen thuộc

Vẫn như xưa mà đã khác hơn xưa

Việt Bắc ơi, bồn chồn chân bước

Ta nhớ mình như đất hạn nhớ mưa.

Hoàng Trung Thông